Đau triệt nội tâm
Chương 023 — Thương tổn lẫn nhau
A a a…..Đau đớn đột ngột khiến Âu Dương Điệp thê thảm kêu lên tiếng, nhìn người đang điên cuồng không thương tiếc chút nào vận động trên người cô, cô không hề nghĩ ngợi cắn một cái trên bờ vai của anh.
Đau, vậy thì để anh cùng mình đau.
Tư Đồ Thác đau đớn, mặt nhăn một chút nhưng vẫn cố sức vận động như trước, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm chọc:
” Biết phản kháng sao?” Chút đau đớn đó đối với anh có là gì chứ?
Âu Dương Điệp không nói được một lời chỉ sống chết hung hăng cắn vai anh mặc cho mùi máu tươi xông vào họng nhưng cô vẫn không buông miệng ra.
“Âu Dương Điệp có bản lĩnh thì cô cứ cắn tiếp đi”. Vai bị cô cắn rất đau thế nhưng anh tuyệt đối không quan tâm chỉ là động tác dưới thân càng thêm mãnh liệt, anh sẽ làm cô thêm đau đớn.
Âu Dương Điệp cố nén cơn đau đớn đến chết lặng do anh liên tục mãnh liệt va chạm, sẽ không đau nữa, trong miệng chứa máu của anh cũng làm cho đau đớn của chính mình giảm bớt vài phần.
Ưm. . Tư Đồ Thác gầm lên một tiếng, thân thể run rẩy phóng thích chính mình trong than thể cô, sau đó ngừng lại.
Lúc này cô mới buông miệng ra, ánh mắt nhìn chăm chú vào anh, khóe môi dính máu khẽ nhếch lên nụ cười.
“Cô cười cái gì?” Tư Đồ Thác căm tức trừng mắt cô, cô lại có thể mỉm cười.
“Tư Đồ Thác, dấu ấn này sẽ theo anh cả đời, nó sẽ như là bóng ma thay em ám ảnh cuộc sống của anh, để anh thống khổ.” Âu Dương Điệp cười quỷ dị, thấy sắc mặt anh trở nên tái mét, lại có cảm giác vui sướng.
“Âu Dương Điệp, cô thực sự quá ngây thơ rồi, cô cho rằng dấu vết này không thể biến mất sao? Chỉ cần là chuyện tôi muốn thì không có gì tôi không làm được”. Sắc mặt Tư Đồ Thác đột nhiên dịu đi, cười lạnh lùng, muốn dùng chiêu này làm anh tức giận sao, cô hoàn toàn nhầm rồi .
Sắc mặt Âu Dương Điệp thay đổi một chút, anh ấy nói rất đúng với thế lực của anh ấy hiện tại chỉ cần là chuyện anh muốn không có gì là không làm được, cô cũng không nghi ngờ gì đây là chuyện lấy trứng chọi đá, điều cô phải làm lúc này là yên lặng rời đi.
Từ từ đứng dậy, nhặt quần lót áo lót đã bị anh xé rách nhưng vẫn còn có thể miễn cưỡng mặc được, nhưng quần áo mặc ngoài cũng đã không đủ để che đậy cơ thể, nhìn thấy áo sơ mi của anh để ở bên cạnh, hkông hề suy nghĩ liền cầm lấy mặc vào trên người vừa vặn che đến hết mông, dù sao cô cũng không thể trần trụi mà bước ra ngoài.
Ngoài cửa sổ không biết lúc nào mưa đã ngừng, đèn đường đều đã thắp sáng, đêm đã khuya cô không có lý do gì để ở lại, không chần chừ bước ra cửa.
“Đã muốn đi như vậy sao?” Tư Đồ Thác đứng ở nơi đó, mắt lạnh lùng nhìn cô đi qua trước mặt mình, trào phúng hỏi.
“Mưa đã tạnh.” Âu Dương Điệp đáp.
“Mưa đúng là đã tạnh, có điều cô quên lấy một món đồ thuộc về mình rồi.” Tư Đồ Thác nói.
“Đồ gì?” Âu Dương Điệp dừng bước, quay đầu nghi hoặc nhìn anh, không biết anh đang nói cái gì?
Frappe
Saturday, May 14, 2011
Lấy nhầm tổng tài lãnh khốc 030
Chương 030 – Trao đổi với nhau.
Sáu giờ sáng hôm sau.
Thích Vi Vi thức dậy rất đúng giờ, theo bản năng nhìn xem người ở bên cạnh, trống rỗng………, nhất định là đã đi rồi, tâm tình đột nhiên vui vẻ hẳn lên, mặc áo ngủ chạy xuống phòng bếp dưới lầu, nhanh chóng nấu những món ăn rất quen thuộc, trong khi nấu cháo thì cô rang một đĩa đậu phộng nhỏ và luộc hai cái trứng, nấu xong mọi thứ rồi đặt chúng ở trên bàn, lúc này mới chạy lên lầu rửa mặt, đây là thói quen của cô, nấu cơm trước, sau đó mới đánh răng rửa mặt, bởi vì trước kia cô phải chăm sóc mẹ nên đã sớm hình thành thói quen này.
Lại thấy Uông Hạo Thiên tinh thần sảng khoái, tay cầm công văn từ trên lầu đi xuống, cô trừng lớn ánh mắt nhìn anh “Anh…….Anh không đi làm?” Vậy vừa rồi anh ta đã ở đâu?
“Bây giờ còn chưa tới giờ đi làm.” Anh nói, lúc trời vừa sáng, chẳng qua là anh trở về phòng ngủ chính để tắm rửa một chút, đột nhiên ngửi được một cỗ mùi thơm “Mùi gì mà thơm vậy?” Theo bản năng anh đi tìm kiếm.
“Không có gì. Anh đi làm đi.” Thích Vi Vi che dấu, cô cũng không muốn anh ăn hết điểm tâm của mình,lại càng không muốn cho anh ăn.
“Tôi đi làm còn cần em tới quản sao?” Uông Hạo Thiên liếc nhìn cô một cái, lập tức đi về phía phòng ăn, cũng không khách sáo bưng bát cháo đang đặt trên bàn lên…………
“Đây là tôi………….” Thích Vi Vi tiến lên, vừa định lấy lại, lại nhìn thấy ánh mắt anh đang nhìn mình chằm chằm, trong nháy mắt cô thay đổi chủ ý, cô biết bản thân ngăn cản không được, vậy thì không bằng biến bữa sáng này trở nên có ý nghĩa một chút.
“Cô cái gì?” Uông Hạo Thiên lột cái trừng bỏ vào trong miệng, nhíu mi nhìn cô.
“Đây là bữa sáng tôi cố ý làm cho anh.” Thích Vi Vi ngồi vào chỗ đối diện anh, giọng điệu trở nên lễ độ, còn có vẻ muốn lấy lòng.
Hả, anh sửng sốt một chút, nhìn thấy vẻ gian trá trong ánh mắt của cô, anh cười nhạo một chút: “Cố ý làm cho tôi? Vừa rồi có người nhìn thấy tôi vẫn chưa đi làm thì rất kinh ngạc nha.”
“Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng tôi vẫn chuẩn bị tốt bữa sáng, tôi nghĩ chẳng may nếu anh đi tập thể dục thì sao?” Thích Vi Vi có chút xấu hổ, nhưng vẫn trợn tròn mắt nói dối, trong lòng lại thầm mắng, chết tiệt, không nên vạch trần tôi như vậy chứ?
“À, chỉ là tôi cảm thấy thật kỳ quái, tại sao cô lại đột nhiên thay đổi thái độ, còn làm bữa sáng cho tôi nữa?” Uông Hạo Thiên nhìn cô, nếu trong lòng cô đã có ý đồ xấu xa, vậy thì anh sẽ phối hợp với cô một chút.
“Lúc trước là thái độ của tôi không tốt, mặc kệ thế nào, dù sao anh cũng đã cho tôi tiền, để tôi có thể chữa bệnh cho mẹ, thật ra tôi còn phải rất cám ơn anh………..” Thích Vi Vi bắt đầu tìm lời tốt đẹp để nói tiếp.
“Vậy thì sao?” Uông Hạo Thiên nhìn cô, anh mới không bị hai câu lời hay ý đẹp này của cô mê hoặc, anh chỉ muốn biết mục đích của cô.
“Anh cũng biết, theo hợp đồng, từ ngày hôm qua tôi đã phải hầu hạ anh, có điều thật là không may, cơ thể của tôi lại không tiện trong khoảng một tuần, anh cũng đã rất thông cảm, nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy băn khoăn, cho nên, tôi quyết định mỗi ngày đều chuẩn bị bữa sáng cho anh, coi như là bồi thường.” Thích Vi Vi cúi đầu, nhỏ giọng nói, nói loại chuyện này với một người đàn ông, cô vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Lúc này Uông Hạo Thiên mới hiểu được chủ ý của cô, rõ ràng là trong vòng bảy ngày, chính mình không thể cùng nàng phát sinh quan hệ, chỉ là, cô cũng lo lắng quá mức, anh chưa từng nghĩ đến sẽ phát sinh quan hệ gì với cô, anh muốn phụ nữ thì dạng gì mà không có, cần gì phải tìm cô? Nhưng mà có thể khiến cho cô mỗi ngày chuẩn bị bữa sáng thì cũng không tệ, ăn hết cháo trong bát, anh nói: “Vậy thì mỗi ngày cô hãy chuẩn bị bữa sáng cho tôi.”
Anh ta đồng ý rồi! Trong lòng Thích Vi Vi vui vẻ “Được, mỗi ngày tôi sẽ chuẩn bị tốt.” Hắc hắc, tuần sau là thân thể của nàng thật sự không tiện rồi, như vậy nữa tháng liền trôi qua êm đẹp, thật tốt nha!
Sáu giờ sáng hôm sau.
Thích Vi Vi thức dậy rất đúng giờ, theo bản năng nhìn xem người ở bên cạnh, trống rỗng………, nhất định là đã đi rồi, tâm tình đột nhiên vui vẻ hẳn lên, mặc áo ngủ chạy xuống phòng bếp dưới lầu, nhanh chóng nấu những món ăn rất quen thuộc, trong khi nấu cháo thì cô rang một đĩa đậu phộng nhỏ và luộc hai cái trứng, nấu xong mọi thứ rồi đặt chúng ở trên bàn, lúc này mới chạy lên lầu rửa mặt, đây là thói quen của cô, nấu cơm trước, sau đó mới đánh răng rửa mặt, bởi vì trước kia cô phải chăm sóc mẹ nên đã sớm hình thành thói quen này.
Lại thấy Uông Hạo Thiên tinh thần sảng khoái, tay cầm công văn từ trên lầu đi xuống, cô trừng lớn ánh mắt nhìn anh “Anh…….Anh không đi làm?” Vậy vừa rồi anh ta đã ở đâu?
“Bây giờ còn chưa tới giờ đi làm.” Anh nói, lúc trời vừa sáng, chẳng qua là anh trở về phòng ngủ chính để tắm rửa một chút, đột nhiên ngửi được một cỗ mùi thơm “Mùi gì mà thơm vậy?” Theo bản năng anh đi tìm kiếm.
“Không có gì. Anh đi làm đi.” Thích Vi Vi che dấu, cô cũng không muốn anh ăn hết điểm tâm của mình,lại càng không muốn cho anh ăn.
“Tôi đi làm còn cần em tới quản sao?” Uông Hạo Thiên liếc nhìn cô một cái, lập tức đi về phía phòng ăn, cũng không khách sáo bưng bát cháo đang đặt trên bàn lên…………
“Đây là tôi………….” Thích Vi Vi tiến lên, vừa định lấy lại, lại nhìn thấy ánh mắt anh đang nhìn mình chằm chằm, trong nháy mắt cô thay đổi chủ ý, cô biết bản thân ngăn cản không được, vậy thì không bằng biến bữa sáng này trở nên có ý nghĩa một chút.
“Cô cái gì?” Uông Hạo Thiên lột cái trừng bỏ vào trong miệng, nhíu mi nhìn cô.
“Đây là bữa sáng tôi cố ý làm cho anh.” Thích Vi Vi ngồi vào chỗ đối diện anh, giọng điệu trở nên lễ độ, còn có vẻ muốn lấy lòng.
Hả, anh sửng sốt một chút, nhìn thấy vẻ gian trá trong ánh mắt của cô, anh cười nhạo một chút: “Cố ý làm cho tôi? Vừa rồi có người nhìn thấy tôi vẫn chưa đi làm thì rất kinh ngạc nha.”
“Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng tôi vẫn chuẩn bị tốt bữa sáng, tôi nghĩ chẳng may nếu anh đi tập thể dục thì sao?” Thích Vi Vi có chút xấu hổ, nhưng vẫn trợn tròn mắt nói dối, trong lòng lại thầm mắng, chết tiệt, không nên vạch trần tôi như vậy chứ?
“À, chỉ là tôi cảm thấy thật kỳ quái, tại sao cô lại đột nhiên thay đổi thái độ, còn làm bữa sáng cho tôi nữa?” Uông Hạo Thiên nhìn cô, nếu trong lòng cô đã có ý đồ xấu xa, vậy thì anh sẽ phối hợp với cô một chút.
“Lúc trước là thái độ của tôi không tốt, mặc kệ thế nào, dù sao anh cũng đã cho tôi tiền, để tôi có thể chữa bệnh cho mẹ, thật ra tôi còn phải rất cám ơn anh………..” Thích Vi Vi bắt đầu tìm lời tốt đẹp để nói tiếp.
“Vậy thì sao?” Uông Hạo Thiên nhìn cô, anh mới không bị hai câu lời hay ý đẹp này của cô mê hoặc, anh chỉ muốn biết mục đích của cô.
“Anh cũng biết, theo hợp đồng, từ ngày hôm qua tôi đã phải hầu hạ anh, có điều thật là không may, cơ thể của tôi lại không tiện trong khoảng một tuần, anh cũng đã rất thông cảm, nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy băn khoăn, cho nên, tôi quyết định mỗi ngày đều chuẩn bị bữa sáng cho anh, coi như là bồi thường.” Thích Vi Vi cúi đầu, nhỏ giọng nói, nói loại chuyện này với một người đàn ông, cô vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Lúc này Uông Hạo Thiên mới hiểu được chủ ý của cô, rõ ràng là trong vòng bảy ngày, chính mình không thể cùng nàng phát sinh quan hệ, chỉ là, cô cũng lo lắng quá mức, anh chưa từng nghĩ đến sẽ phát sinh quan hệ gì với cô, anh muốn phụ nữ thì dạng gì mà không có, cần gì phải tìm cô? Nhưng mà có thể khiến cho cô mỗi ngày chuẩn bị bữa sáng thì cũng không tệ, ăn hết cháo trong bát, anh nói: “Vậy thì mỗi ngày cô hãy chuẩn bị bữa sáng cho tôi.”
Anh ta đồng ý rồi! Trong lòng Thích Vi Vi vui vẻ “Được, mỗi ngày tôi sẽ chuẩn bị tốt.” Hắc hắc, tuần sau là thân thể của nàng thật sự không tiện rồi, như vậy nữa tháng liền trôi qua êm đẹp, thật tốt nha!
Friday, May 13, 2011
Bạo vương liệt phi chap 083
Chiến trường sinh tử
Chính văn 083 – Thanh lâu khác biệt
***********
“Không đi vào, sao ngươi biết được ta không thích. Nếu không, ngươi nói cho ta biết xem đây rốt cuộc là nơi nào?” Vân Yên không hiểu hỏi hắn, ở đây nam nữ đều được đi vào, hẳn không phải là một nơi cấm kỵ chứ?
“Thanh lâu.” Hắc Ưng thấy nàng kiên quyết như vây, đành phải nói.
“Thanh lâu?” Vân Yên sửng sốt, sau đó bật cười, “Ngươi không muốn cho ta đi vào, cũng không cần dùng cách này gạt ta, thanh lâu sao lại có nữ nhân đi vào, không phải là rất buồn cười sao? Đừng lừa ta, ngươi không đi, ta tự mình vào xem.”
Không để Hắc Ưng kịp ngăn lại, nàng đã từng bước đi vào. Hắc Ưng lắc đầu, quên đi, chờ đến khi nàng gặp rắc rối mới vào cứu nàng.
Nàng đi vào, nhìn ngó xung quanh bên trong, có điểm gì đó không đúng, không khí sao lại mờ ám như vậy, trong đại sảnh có rất nhiều nam nữ đang uống trà. Không đợi nàng kịp hiểu, đã có một người đi lại hỏi: “Khách quan, đi một người sao?”
“Một người.” Vân Yên gật đầu, hình như Hắc Ưng không có theo vào.
“Là đeo tay trái hay tay phải?” Người vừa đến đột nhiên đưa ra một sợi chỉ đỏ.
Vân Yên sửng sốt liền cảm thấy ánh mắt mọi người đều nhìn về phía nàng. Nàng cũng thấy trên tay bọn họ đều buộc chỉ đỏ, nghĩ thầm rằng chắc là quy củ của họ, suy nghĩ một chút liền giơ tay trái ra: “Tay trái đi.”
“Được.” Người vừa đến thật nhanh nhẹn giúp nàng buộc rất mau.
Vân Yên vừa định hỏi đây là cái gì chợt thấy rất nhiều nam nhân nữ nhân cùng chạy đến vây quanh nàng, nói.
“Công tử dáng vẻ thật giống Phan An, bản phu nhân rất thích, thế nào? 100 lượng đi.”
“Công tử da dẻ nõn nà, đi theo lão phu, lão phu nhất định đối xử ngươi tử tế, 101 lượng.”
“Công tử, vẫn là nên theo ta đi, tuổi tác và diện mạo chúng ta tương đương, ta sẽ khiến ngươi cực khoái, 102 lượng.”
“Công tử, theo ta đi…”
Vân Yên bị nhóm người này nói đến muốn ngất đi, bọn họ là đang làm cái gì? Ra giá sao? Coi mình là cái gì? Hô lớn một tiếng: “Ngừng.”
Mọi người nhất thời đều im bặt nhìn nàng, không biết ai đó lại lên tiếng: “Công tử tự mình chọn đi.”
“Chờ một chút, các ngươi có thể nói cho ta biết đây là nơi tuyển cái gì hay không?” Vân Yên thật sự hồ đồ, chẳng lẽ đúng là thanh lâu, mà thanh lâu cũng không phân biệt nam nữ sao? Thật sự là kinh hãi đi.
Mọi người nghe thấy nàng hỏi vậy, đầu tiên đều ngẩn người, một lúc sau che miệng cười, “Công tử, đừng giả bộ nữa. Đến nơi này còn có thể không biết làm cái gì ư? Cùng lắm chúng ta cho ngươi tự chọn, ngươi chọn đi.”
Lúc này Vân Yên có chút nóng nảy, nàng không dám chọn, ai biết sau đó sẽ phát sinh chuyện gì, nhìn ra ngoài cửa, hi vọng Hắc Ưng xuất hiện, nhưng hắn thật sự không có tiến vào.
“Công tử chọn đi, đừng lãng phí thời gian của mọi người nữa.” Đám người bắt đầu ồn ào.
Vân Yên nóng ruột, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, xem ra mình không thể không chọn, liền chỉ vào một nữ nhân. Mặc kệ sẽ phát sinh chuyện tình gì, dù sao nàng cũng là một nữ nhân, dù sao cũng an toàn hơn.
“Công tử, ngươi chọn ta.” Nữ nhân bị nàng chọn mừng rỡ như điên, lập tức kéo tay nàng đi: “Công tử, chúng ta vào phòng đi, ta cũng gấp rồi.”
Vân Yên cứ thế bị nàng mạnh tay lôi kéo vào phòng, trong lòng thầm than, ‘ai có thể nói cho ta biết rốt cuộc đây là nơi quái quỉ nào?’
Bị nữ nhân kia nửa tha nửa kéo vào phòng, nàng còn chưa kịp thở, nữ nhân đó liền dán vào người nàng, lấy tay vuốt ve mặt nàng: “Công tử cũng thật đẹp trai, đúng là có thể so với Phan An.”
“Ngươi buông ra.” Cả người Vân Yên nổi da gà, nhanh chóng lùi lại tránh nàng: “Đừng động thủ, có gì từ từ nói.”
“Từ từ nói cái gì? Nơi này tiền thuê nhà rất đắt, lại đúng hạn lấy tiền, chúng ta vẫn là nhanh lên.” Nữ nhân nói, tay ôm lấy nàng đẩy về phía giường.
Trong đầu Vân Yên thầm nghĩ, nàng nói đúng hạn lấy tiền, từ từ làm cái gì trên giường sao? Không thể nào.
Đang do dự, vạt áo nàng đã muốn bị người vạch ra khám phá.
Vân Yên tức giận, hất tay nàng ra, “Ngươi muốn làm gì?” lúc này mới phát hiện nữ nhân kia đang nhìn cái yếm đỏ thẫm của mình, sắc mặt tái đi.
“Ngươi hỏi ta làm gì? Ta cũng muốn hỏi ngươi muốn làm gì? Nghĩ rằng có thể lừa tiền của lão nương ta sao?” Nữ nhân tức giận quát.
Vân Yên sửa sang lại quần áo tử tế, lúc này mới nói: “Ta không biết ngươi đang nói cái gì, càng không biết nơi này đang làm gì? Chỉ là nhìn thấy nơi đây thật náo nhiệt mới đi vào, ngươi nói cho ta biết rốt cuộc các ngươi ở nơi này làm gì?”
“Không biết mà ngươi cũng dám tới sao? Còn nói muốn lão nương giải thích cho ngươi ư? Xem ngươi lớn lên phần nào nữ nhân cần có cũng không tệ lắm, may mắn lão nương nam nữ đều hiểu biết.” trên mặt nữ nhân tức giận đã vơi đi một chút, ánh mắt dán trên người nàng đảo quanh.
Vân Yên nhìn nàng như sói như hổ lao tới, liền lui về phía sau, xoay người muốn chạy, hét lên: “Cứu mạng.”
“Ngươi quay lại ngay, ở nơi này, ngươi có hét lạc giọng cũng sẽ không có người để ý tới ngươi đâu.” Nữ nhân lập tức ôm lấy nàng từ phía sau, kéo về phía giường.
Vân Yên bị nàng ném lên giường, liền thấy nàng đang tự cởi đi quần áo của mình, còn đem cái yếm cởi ra ném lên mặt nàng, lắc lư thân thể của mình đi tới, “Thế nào, dáng người lão nương chăm sóc cũng không tệ lắm đúng không, còn ngượng ngùng cái gì, cởi ra.”
Vân yên gắt gao túm chặt quần áo của mình, lùi sâu vào trong giường: “Ngươi không được qua đây, ta không phải kiểu người ngươi muốn…”
Nữ nhân mỉm cười quyến rũ, không thèm nhìn nàng mà lao tới.
“Hắc Ưng, cứu mạng nha.” Vân Yên dùng sức giãy dụa, liều mạng hô. Nàng tin Hắc Ưng nhất định đang ở bên ngoài.
Chính văn 083 – Thanh lâu khác biệt
***********
“Không đi vào, sao ngươi biết được ta không thích. Nếu không, ngươi nói cho ta biết xem đây rốt cuộc là nơi nào?” Vân Yên không hiểu hỏi hắn, ở đây nam nữ đều được đi vào, hẳn không phải là một nơi cấm kỵ chứ?
“Thanh lâu.” Hắc Ưng thấy nàng kiên quyết như vây, đành phải nói.
“Thanh lâu?” Vân Yên sửng sốt, sau đó bật cười, “Ngươi không muốn cho ta đi vào, cũng không cần dùng cách này gạt ta, thanh lâu sao lại có nữ nhân đi vào, không phải là rất buồn cười sao? Đừng lừa ta, ngươi không đi, ta tự mình vào xem.”
Không để Hắc Ưng kịp ngăn lại, nàng đã từng bước đi vào. Hắc Ưng lắc đầu, quên đi, chờ đến khi nàng gặp rắc rối mới vào cứu nàng.
Nàng đi vào, nhìn ngó xung quanh bên trong, có điểm gì đó không đúng, không khí sao lại mờ ám như vậy, trong đại sảnh có rất nhiều nam nữ đang uống trà. Không đợi nàng kịp hiểu, đã có một người đi lại hỏi: “Khách quan, đi một người sao?”
“Một người.” Vân Yên gật đầu, hình như Hắc Ưng không có theo vào.
“Là đeo tay trái hay tay phải?” Người vừa đến đột nhiên đưa ra một sợi chỉ đỏ.
Vân Yên sửng sốt liền cảm thấy ánh mắt mọi người đều nhìn về phía nàng. Nàng cũng thấy trên tay bọn họ đều buộc chỉ đỏ, nghĩ thầm rằng chắc là quy củ của họ, suy nghĩ một chút liền giơ tay trái ra: “Tay trái đi.”
“Được.” Người vừa đến thật nhanh nhẹn giúp nàng buộc rất mau.
Vân Yên vừa định hỏi đây là cái gì chợt thấy rất nhiều nam nhân nữ nhân cùng chạy đến vây quanh nàng, nói.
“Công tử dáng vẻ thật giống Phan An, bản phu nhân rất thích, thế nào? 100 lượng đi.”
“Công tử da dẻ nõn nà, đi theo lão phu, lão phu nhất định đối xử ngươi tử tế, 101 lượng.”
“Công tử, vẫn là nên theo ta đi, tuổi tác và diện mạo chúng ta tương đương, ta sẽ khiến ngươi cực khoái, 102 lượng.”
“Công tử, theo ta đi…”
Vân Yên bị nhóm người này nói đến muốn ngất đi, bọn họ là đang làm cái gì? Ra giá sao? Coi mình là cái gì? Hô lớn một tiếng: “Ngừng.”
Mọi người nhất thời đều im bặt nhìn nàng, không biết ai đó lại lên tiếng: “Công tử tự mình chọn đi.”
“Chờ một chút, các ngươi có thể nói cho ta biết đây là nơi tuyển cái gì hay không?” Vân Yên thật sự hồ đồ, chẳng lẽ đúng là thanh lâu, mà thanh lâu cũng không phân biệt nam nữ sao? Thật sự là kinh hãi đi.
Mọi người nghe thấy nàng hỏi vậy, đầu tiên đều ngẩn người, một lúc sau che miệng cười, “Công tử, đừng giả bộ nữa. Đến nơi này còn có thể không biết làm cái gì ư? Cùng lắm chúng ta cho ngươi tự chọn, ngươi chọn đi.”
Lúc này Vân Yên có chút nóng nảy, nàng không dám chọn, ai biết sau đó sẽ phát sinh chuyện gì, nhìn ra ngoài cửa, hi vọng Hắc Ưng xuất hiện, nhưng hắn thật sự không có tiến vào.
“Công tử chọn đi, đừng lãng phí thời gian của mọi người nữa.” Đám người bắt đầu ồn ào.
Vân Yên nóng ruột, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, xem ra mình không thể không chọn, liền chỉ vào một nữ nhân. Mặc kệ sẽ phát sinh chuyện tình gì, dù sao nàng cũng là một nữ nhân, dù sao cũng an toàn hơn.
“Công tử, ngươi chọn ta.” Nữ nhân bị nàng chọn mừng rỡ như điên, lập tức kéo tay nàng đi: “Công tử, chúng ta vào phòng đi, ta cũng gấp rồi.”
Vân Yên cứ thế bị nàng mạnh tay lôi kéo vào phòng, trong lòng thầm than, ‘ai có thể nói cho ta biết rốt cuộc đây là nơi quái quỉ nào?’
Bị nữ nhân kia nửa tha nửa kéo vào phòng, nàng còn chưa kịp thở, nữ nhân đó liền dán vào người nàng, lấy tay vuốt ve mặt nàng: “Công tử cũng thật đẹp trai, đúng là có thể so với Phan An.”
“Ngươi buông ra.” Cả người Vân Yên nổi da gà, nhanh chóng lùi lại tránh nàng: “Đừng động thủ, có gì từ từ nói.”
“Từ từ nói cái gì? Nơi này tiền thuê nhà rất đắt, lại đúng hạn lấy tiền, chúng ta vẫn là nhanh lên.” Nữ nhân nói, tay ôm lấy nàng đẩy về phía giường.
Trong đầu Vân Yên thầm nghĩ, nàng nói đúng hạn lấy tiền, từ từ làm cái gì trên giường sao? Không thể nào.
Đang do dự, vạt áo nàng đã muốn bị người vạch ra khám phá.
Vân Yên tức giận, hất tay nàng ra, “Ngươi muốn làm gì?” lúc này mới phát hiện nữ nhân kia đang nhìn cái yếm đỏ thẫm của mình, sắc mặt tái đi.
“Ngươi hỏi ta làm gì? Ta cũng muốn hỏi ngươi muốn làm gì? Nghĩ rằng có thể lừa tiền của lão nương ta sao?” Nữ nhân tức giận quát.
Vân Yên sửa sang lại quần áo tử tế, lúc này mới nói: “Ta không biết ngươi đang nói cái gì, càng không biết nơi này đang làm gì? Chỉ là nhìn thấy nơi đây thật náo nhiệt mới đi vào, ngươi nói cho ta biết rốt cuộc các ngươi ở nơi này làm gì?”
“Không biết mà ngươi cũng dám tới sao? Còn nói muốn lão nương giải thích cho ngươi ư? Xem ngươi lớn lên phần nào nữ nhân cần có cũng không tệ lắm, may mắn lão nương nam nữ đều hiểu biết.” trên mặt nữ nhân tức giận đã vơi đi một chút, ánh mắt dán trên người nàng đảo quanh.
Vân Yên nhìn nàng như sói như hổ lao tới, liền lui về phía sau, xoay người muốn chạy, hét lên: “Cứu mạng.”
“Ngươi quay lại ngay, ở nơi này, ngươi có hét lạc giọng cũng sẽ không có người để ý tới ngươi đâu.” Nữ nhân lập tức ôm lấy nàng từ phía sau, kéo về phía giường.
Vân Yên bị nàng ném lên giường, liền thấy nàng đang tự cởi đi quần áo của mình, còn đem cái yếm cởi ra ném lên mặt nàng, lắc lư thân thể của mình đi tới, “Thế nào, dáng người lão nương chăm sóc cũng không tệ lắm đúng không, còn ngượng ngùng cái gì, cởi ra.”
Vân yên gắt gao túm chặt quần áo của mình, lùi sâu vào trong giường: “Ngươi không được qua đây, ta không phải kiểu người ngươi muốn…”
Nữ nhân mỉm cười quyến rũ, không thèm nhìn nàng mà lao tới.
“Hắc Ưng, cứu mạng nha.” Vân Yên dùng sức giãy dụa, liều mạng hô. Nàng tin Hắc Ưng nhất định đang ở bên ngoài.
Lấy nhầm tổng tài lãnh khốc 029
Chương 029 – Tại sao anh không mặc quần áo
“A………….” Cô thét lên một tiếng chói tai, không phải bởi vì cửa mở ra, mà là bởi vì toàn thân anh từ trên xuống dưới chỉ mặc duy nhất chiếc quần tam giác nhỏ xíu, phía dưới còn phình ra, làm cho cô lập tức vùi mặt vào chăn, buồn bực thét lên: “Tại sao anh không mặc quần áo? Mau đi ra.”
“Tôi thích.” Uông Hạo Thiên nói xong liền trực tiếp kéo chăn ra, nằm xuống giường…………
Cô lập tức từ trong chăn nhảy xuống giường “Anh muốn làm gì? Anh không phải cũng có giường sao? Tại sao nhất định phải chạy tới chỗ này?”
“Hình như cô đã quên, bây giờ cô là người phụ nữ của tôi, tốt nhất cô nên ngậm miệng lại, ngoan ngoãn nằm xuống ngủ đi, nếu cô còn muốn giở trò gì thì ngay lúc này tôi sẽ ăn cô, lên giường ngủ .” Sắc mặt Uông Hạo Thiên căng thẳng, cô gái này đúng là còn chưa bị trừng phạt đủ, phải để cho anh uy hiếp mới chịu khuất phục.
Thích Vi Vi đột nhiên thông minh ra, bọn họ ở đây cô nam quả nữ, nếu có xảy ra chuyện gì, bản thân khẳng định không phải là đối thủ của anh ta, nhất định sẽ bị anh ta ăn không còn một mảnh, lúc này chỉ có thể áp dụng phương châm kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tuy rằng bị anh ta chiếm một chút tiện nghi, nhưng ít ra còn có thể bản vệ trinh tiết của mình, nghĩ vậy nên cô mới chậm rãi đi đến bên giường………
Cả người căng thẳng nằm sát mép giường, hồi hộp trộm đánh giá anh thì phát hiện anh đang nhìn cô chằm chằm, dọa cô suýt chút nữa rơi xuống giường………..
“Tôi đáng sợ như vậy sao?” Uông Hạo Thiên hừ lạnh một tiếng, những người phụ nữ khác đều bổ nhào về phía anh, chỉ có cô là không như vậy, chỉ ước gì trốn tránh thật xa, trong lòng đột nhiên nảy sinh nghi vấn, chẳng lẽ cô ấy không biết mình là ai? Có tài sản trị giá bao nhiêu sao? Nghĩ vậy, nhịn không được liền hỏi: “Cô có biết tôi là ai không?”
Thích Vi Vi khó hiểu nhìn anh, tại sao anh lại hỏi một vấn đề ngu ngốc mà ai cũng biết như vậy? Giọng điệu có chút khinh miệt nói: “Anh không phải là người đàn ông mà theo như lời đồn là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, đẹp trai nhiều tiền, tổng tài Uông thị – Uông Hạo Thiên sao?” Tuy nói vậy nhưng thật ra trong lòng cô lại thầm mắng, anh là một gã đê tiện, một tên máu lạnh vô tình.
“Thì ra cô có biết, vậy tại sao cô không nghĩ tới việc quấn lấy tôi, có lẽ cô có thể từ chim sẻ biến thành phượng hoàng?” Uông Hạo Thiên nhìn chằm chằm cô, cô cũng đừng ra vẻ đạo đức giả là chính mình không nghĩ như vậy.
“Đã từng nghĩ tới, có cô gái nào mà không muốn từ chim sẻ biến thành phượng hoàng chứ, có điều, tôi tự hiểu bản thân mình không có tiềm chất để trở thành phượng hoàng, không muốn trước khi trở thành phượng hoàng, ngay cả chết lúc nào cũng không biết? Hơn nữa đối phương lại là anh, người mà một chút hứng thú tôi cũng không có, huống chi, tôi còn có………..” Thích Vi Vi lập tức ngậm miệng lại, nghĩ đến anh Thiên Tứ, lòng của cô liền cảm thấy ấm áp.
Nhìn thấy trong mắt cô tản ra ánh sáng khác thường, khóe môi không tự chủ nở nụ cười, Uông Hạo Thiên đột nhiên có chút không thoải mái, nghiêm mặt lạnh lùng hỏi: “Còn có cái gì?”
“Còn có mẹ tôi, người giàu có như các người, làm sao nhận cưu mang người mẹ điên của tôi.” Thích Vi Vi thuận miệng thốt ra một lời nói dối.
“Thật không?” Giọng điệu của Uông Hạo Thiên vút lên, trong lời nói mang theo hoài nghi, rõ rang là cô đang nói dối.
“Đương nhiên là thật, được rồi, tôi muốn ngủ, ngày mai còn phải đến trường nữa, ngủ ngon.” Thích Vi Vi ngáp một hơi dài, xoay người qua, đưa lưng về phía anh, muốn ngủ.
Uông Hạo Thiên nhìn chăm chú cô một hồi, cô nghĩ muốn giấu diếm thì có thể giấu diếm được sao? Nếu anh muốn biết, thì còn có cái gì anh không thể biết………
Thích Vi Vi nằm ở nơi đó, khần trương dùng tay nắm lấy vạt áo, trong lòng đều nghĩ đến việc anh có thể phát hiện ra cô nói dối hay không? Có điều qua một lúc lâu sau cũng không thấy anh có động tĩnh gì, bỗng nhiên nghe được tiếng hít thở đều đều của anh.
Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, thì ra khi ngủ say, thân thể cũng chầm chậm thả lỏng ra………
Nhận thấy cô đã ngủ say, lúc này Uông Hạo Thiên mới mở to mắt, nhìn thấy cô đề phòng mình như đề phòng kẻ cướp liền không nhịn được muốn bật cười, có người phụ nữ nào không sử dụng tất cả kỹ năng và thủ đoạn để tiếp cận anh, quyến rũ anh, chỉ có cô là la ó, mặc áo ngủ kín cổng cao tường, bao vây thân thể mình không chừa một phân, cô cũng không nghĩ lại, cô có điểm nào có thể làm cho anh cảm thấy hứng thú với cô chứ………….
Mặc dù không có quan tâm đến thân thể của cô, nhưng đối với tính cách của cô thì lại cảm thấy rất có hứng thú, dù sao gần đây cuộc sống thật nhàm chán, vậy thì cùng cô đùa một chút cũng tốt lắm…………
“A………….” Cô thét lên một tiếng chói tai, không phải bởi vì cửa mở ra, mà là bởi vì toàn thân anh từ trên xuống dưới chỉ mặc duy nhất chiếc quần tam giác nhỏ xíu, phía dưới còn phình ra, làm cho cô lập tức vùi mặt vào chăn, buồn bực thét lên: “Tại sao anh không mặc quần áo? Mau đi ra.”
“Tôi thích.” Uông Hạo Thiên nói xong liền trực tiếp kéo chăn ra, nằm xuống giường…………
Cô lập tức từ trong chăn nhảy xuống giường “Anh muốn làm gì? Anh không phải cũng có giường sao? Tại sao nhất định phải chạy tới chỗ này?”
“Hình như cô đã quên, bây giờ cô là người phụ nữ của tôi, tốt nhất cô nên ngậm miệng lại, ngoan ngoãn nằm xuống ngủ đi, nếu cô còn muốn giở trò gì thì ngay lúc này tôi sẽ ăn cô, lên giường ngủ .” Sắc mặt Uông Hạo Thiên căng thẳng, cô gái này đúng là còn chưa bị trừng phạt đủ, phải để cho anh uy hiếp mới chịu khuất phục.
Thích Vi Vi đột nhiên thông minh ra, bọn họ ở đây cô nam quả nữ, nếu có xảy ra chuyện gì, bản thân khẳng định không phải là đối thủ của anh ta, nhất định sẽ bị anh ta ăn không còn một mảnh, lúc này chỉ có thể áp dụng phương châm kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tuy rằng bị anh ta chiếm một chút tiện nghi, nhưng ít ra còn có thể bản vệ trinh tiết của mình, nghĩ vậy nên cô mới chậm rãi đi đến bên giường………
Cả người căng thẳng nằm sát mép giường, hồi hộp trộm đánh giá anh thì phát hiện anh đang nhìn cô chằm chằm, dọa cô suýt chút nữa rơi xuống giường………..
“Tôi đáng sợ như vậy sao?” Uông Hạo Thiên hừ lạnh một tiếng, những người phụ nữ khác đều bổ nhào về phía anh, chỉ có cô là không như vậy, chỉ ước gì trốn tránh thật xa, trong lòng đột nhiên nảy sinh nghi vấn, chẳng lẽ cô ấy không biết mình là ai? Có tài sản trị giá bao nhiêu sao? Nghĩ vậy, nhịn không được liền hỏi: “Cô có biết tôi là ai không?”
Thích Vi Vi khó hiểu nhìn anh, tại sao anh lại hỏi một vấn đề ngu ngốc mà ai cũng biết như vậy? Giọng điệu có chút khinh miệt nói: “Anh không phải là người đàn ông mà theo như lời đồn là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, đẹp trai nhiều tiền, tổng tài Uông thị – Uông Hạo Thiên sao?” Tuy nói vậy nhưng thật ra trong lòng cô lại thầm mắng, anh là một gã đê tiện, một tên máu lạnh vô tình.
“Thì ra cô có biết, vậy tại sao cô không nghĩ tới việc quấn lấy tôi, có lẽ cô có thể từ chim sẻ biến thành phượng hoàng?” Uông Hạo Thiên nhìn chằm chằm cô, cô cũng đừng ra vẻ đạo đức giả là chính mình không nghĩ như vậy.
“Đã từng nghĩ tới, có cô gái nào mà không muốn từ chim sẻ biến thành phượng hoàng chứ, có điều, tôi tự hiểu bản thân mình không có tiềm chất để trở thành phượng hoàng, không muốn trước khi trở thành phượng hoàng, ngay cả chết lúc nào cũng không biết? Hơn nữa đối phương lại là anh, người mà một chút hứng thú tôi cũng không có, huống chi, tôi còn có………..” Thích Vi Vi lập tức ngậm miệng lại, nghĩ đến anh Thiên Tứ, lòng của cô liền cảm thấy ấm áp.
Nhìn thấy trong mắt cô tản ra ánh sáng khác thường, khóe môi không tự chủ nở nụ cười, Uông Hạo Thiên đột nhiên có chút không thoải mái, nghiêm mặt lạnh lùng hỏi: “Còn có cái gì?”
“Còn có mẹ tôi, người giàu có như các người, làm sao nhận cưu mang người mẹ điên của tôi.” Thích Vi Vi thuận miệng thốt ra một lời nói dối.
“Thật không?” Giọng điệu của Uông Hạo Thiên vút lên, trong lời nói mang theo hoài nghi, rõ rang là cô đang nói dối.
“Đương nhiên là thật, được rồi, tôi muốn ngủ, ngày mai còn phải đến trường nữa, ngủ ngon.” Thích Vi Vi ngáp một hơi dài, xoay người qua, đưa lưng về phía anh, muốn ngủ.
Uông Hạo Thiên nhìn chăm chú cô một hồi, cô nghĩ muốn giấu diếm thì có thể giấu diếm được sao? Nếu anh muốn biết, thì còn có cái gì anh không thể biết………
Thích Vi Vi nằm ở nơi đó, khần trương dùng tay nắm lấy vạt áo, trong lòng đều nghĩ đến việc anh có thể phát hiện ra cô nói dối hay không? Có điều qua một lúc lâu sau cũng không thấy anh có động tĩnh gì, bỗng nhiên nghe được tiếng hít thở đều đều của anh.
Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm, thì ra khi ngủ say, thân thể cũng chầm chậm thả lỏng ra………
Nhận thấy cô đã ngủ say, lúc này Uông Hạo Thiên mới mở to mắt, nhìn thấy cô đề phòng mình như đề phòng kẻ cướp liền không nhịn được muốn bật cười, có người phụ nữ nào không sử dụng tất cả kỹ năng và thủ đoạn để tiếp cận anh, quyến rũ anh, chỉ có cô là la ó, mặc áo ngủ kín cổng cao tường, bao vây thân thể mình không chừa một phân, cô cũng không nghĩ lại, cô có điểm nào có thể làm cho anh cảm thấy hứng thú với cô chứ………….
Mặc dù không có quan tâm đến thân thể của cô, nhưng đối với tính cách của cô thì lại cảm thấy rất có hứng thú, dù sao gần đây cuộc sống thật nhàm chán, vậy thì cùng cô đùa một chút cũng tốt lắm…………
Yêu thêm lần nữa 022
Đau triệt nội tâm
Chương 022 — Ngược đãi tàn bạo
“Tư Đồ Thác, anh muốn làm gì? Anh muốn dùng phương thức này để sỉ nhục em, trả thù em sao?” Bị hắn đè xuống dưới thân Âu Dương Điệp không có chút năng lực phản kháng đôi mắt nàng chỉ là tràn đầy phẫn nộ.
“Trả thù? Đây không phải là thứ cô muốn sao? Là ai không biết xấu hổ xin tôi yêu cô một lần?” Tư Đồ Thác hừ lạnh trong đôi mắt chỉ là châm biếm.
“Em. . em uống say.” Sắc mặt Âu Dương Điệp trong nháy mắt trở nên ửng đỏ gắt gao cắn chặt môi để che giấu xấu hổ.
“Thế nhưng, cô đừng quên câu’khi say rượu người ta hay nói thật’, điều này đã chứng minh lòng của cô và thân thể cô vô cùng tưởng nhớ tôi .” Tay Tư Đồ Thác chậm chậm từ trên mặt của cô di chuyển đến trước ngực cô, ngón tay luồn vào trong áo lót của cô dường như lơ đãng đụng chạm vào quả anh đào màu hồng phấn của cô.
“Đừng.” Thân thể Âu Dương Điệp run run, hoảng sợ kêu lên, cô rất nhớ anh thế nhưng cô không thể để anh vũ nhục một cách biến thái như vậy.
“Đừng sao?” Tư Đồ Thác đưa tay dùng sức bóp bầu ngực cô.
A . . . Âu Dương Điệp đau đơn kêu lên một tiếng.
“Cô cho là bây giờ cô còn có quyền nói sao? Yên tâm, tôi sẽ thỏa mãn cô.” Sắc mặt Tư Đồ Thác tà ác cười lạnh, vẻ mặt dường như là muốn phải ăn sống nuốt tươi cô, tay đã tham làm luồn xuống phía dưới quần lót của cô.
“Thả em ra, em sai rồi, em không nên trở về, em sai rồi, em nhất định sẽ tránh xa anh, cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, xin anh để em đi.” Âu Dương Điệp khóc lóc cầu xin, cô không muốn bị nhục nhã kiểu này, trong đôi mắt anh bây giờ chỉ toàn là tình dục và thù hận làm cho cô hoảng sợ, anh không còn là Tư Đồ Thác năm năm trước, cô muốn ra khỏi nơi này, thoát ra khỏi anh.
“Âu Dương Điệp, cô cho rằng tất cả mọi chuyện đều có thể hối hận sao? Tôi đây nói cho cô biết, đã chậm rồi.” Tư Đồ Thác nói xong tay dùng sức xé áo lót của cô, sau đó xé luôn cả quần lót của cô.
Nhìn thân hình trắng nõn lả lướt dưới thân không ngừng run rẩy làm anh nổi lên hứng thú, con ngươi đen thâm thúy từ từ trở nên mê ly, hơi thở trở nên nặng nề, mặc dù hận cô nhưng anh không thể không thừa nhận chưa có một người phụ nữ nào có thể mang đến cho anh sự sung sướng và hưởng thụ cực hạn như thân thể cô đã mang lại trong vấn đề sinh lý.
Âu Dương Điệp biết không thể trốn chỉ có thể nhắm mắt lại, không them giãy dụa, chỉ nhưng nước mắt tủi nhục không ngừng rơi xuống, tại sao bọn họ lại ra nông nỗi như ngày hôm nay chứ?
“Mở mắt ra?” Tư Đồ Thác đột nhiên nắm lấy tóc cô, bá đạo ra lệnh .
Âu Dương Điệp chịu đựng thống khổ từ từ mở con mắt tràn đầy nước nhìn người đàn ông xa lạ tàn bạo trước mắt, thân thể cô không khỏi run rẩy, thân thể anh vô cùng quen thuộc nhưng bây giờ lại làm cho cô cảm thấy sợ hãi, bởi vì nó đã không còn là yêu nữa, mà là hận.
“Âu Dương Điệp, cô không cần làm ra vẻ đáng thương? Sự kiêu ngạo trước đây của cô đâu? Trước đây không phải cô rất ngang ngược sao? Thế nào? Muốn tôi đồng tình với cô sao? Muốn tôi buông tha cho cô sao? Tôi đây nói cho cô biết đừng mơ mộng viển vông.” Tư Đồ Thác phẫn nộ quát, anh ghét bộ dáng điềm đạm đáng yêu khiến người ta đau lòng của cô, như vậy sẽ càng làm cho chính mình tức giận thêm thôi, động thân một cái tiến vào thân thể không hề được chuẩn bị trước của cô.
Chương 022 — Ngược đãi tàn bạo
“Tư Đồ Thác, anh muốn làm gì? Anh muốn dùng phương thức này để sỉ nhục em, trả thù em sao?” Bị hắn đè xuống dưới thân Âu Dương Điệp không có chút năng lực phản kháng đôi mắt nàng chỉ là tràn đầy phẫn nộ.
“Trả thù? Đây không phải là thứ cô muốn sao? Là ai không biết xấu hổ xin tôi yêu cô một lần?” Tư Đồ Thác hừ lạnh trong đôi mắt chỉ là châm biếm.
“Em. . em uống say.” Sắc mặt Âu Dương Điệp trong nháy mắt trở nên ửng đỏ gắt gao cắn chặt môi để che giấu xấu hổ.
“Thế nhưng, cô đừng quên câu’khi say rượu người ta hay nói thật’, điều này đã chứng minh lòng của cô và thân thể cô vô cùng tưởng nhớ tôi .” Tay Tư Đồ Thác chậm chậm từ trên mặt của cô di chuyển đến trước ngực cô, ngón tay luồn vào trong áo lót của cô dường như lơ đãng đụng chạm vào quả anh đào màu hồng phấn của cô.
“Đừng.” Thân thể Âu Dương Điệp run run, hoảng sợ kêu lên, cô rất nhớ anh thế nhưng cô không thể để anh vũ nhục một cách biến thái như vậy.
“Đừng sao?” Tư Đồ Thác đưa tay dùng sức bóp bầu ngực cô.
A . . . Âu Dương Điệp đau đơn kêu lên một tiếng.
“Cô cho là bây giờ cô còn có quyền nói sao? Yên tâm, tôi sẽ thỏa mãn cô.” Sắc mặt Tư Đồ Thác tà ác cười lạnh, vẻ mặt dường như là muốn phải ăn sống nuốt tươi cô, tay đã tham làm luồn xuống phía dưới quần lót của cô.
“Thả em ra, em sai rồi, em không nên trở về, em sai rồi, em nhất định sẽ tránh xa anh, cũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, xin anh để em đi.” Âu Dương Điệp khóc lóc cầu xin, cô không muốn bị nhục nhã kiểu này, trong đôi mắt anh bây giờ chỉ toàn là tình dục và thù hận làm cho cô hoảng sợ, anh không còn là Tư Đồ Thác năm năm trước, cô muốn ra khỏi nơi này, thoát ra khỏi anh.
“Âu Dương Điệp, cô cho rằng tất cả mọi chuyện đều có thể hối hận sao? Tôi đây nói cho cô biết, đã chậm rồi.” Tư Đồ Thác nói xong tay dùng sức xé áo lót của cô, sau đó xé luôn cả quần lót của cô.
Nhìn thân hình trắng nõn lả lướt dưới thân không ngừng run rẩy làm anh nổi lên hứng thú, con ngươi đen thâm thúy từ từ trở nên mê ly, hơi thở trở nên nặng nề, mặc dù hận cô nhưng anh không thể không thừa nhận chưa có một người phụ nữ nào có thể mang đến cho anh sự sung sướng và hưởng thụ cực hạn như thân thể cô đã mang lại trong vấn đề sinh lý.
Âu Dương Điệp biết không thể trốn chỉ có thể nhắm mắt lại, không them giãy dụa, chỉ nhưng nước mắt tủi nhục không ngừng rơi xuống, tại sao bọn họ lại ra nông nỗi như ngày hôm nay chứ?
“Mở mắt ra?” Tư Đồ Thác đột nhiên nắm lấy tóc cô, bá đạo ra lệnh .
Âu Dương Điệp chịu đựng thống khổ từ từ mở con mắt tràn đầy nước nhìn người đàn ông xa lạ tàn bạo trước mắt, thân thể cô không khỏi run rẩy, thân thể anh vô cùng quen thuộc nhưng bây giờ lại làm cho cô cảm thấy sợ hãi, bởi vì nó đã không còn là yêu nữa, mà là hận.
“Âu Dương Điệp, cô không cần làm ra vẻ đáng thương? Sự kiêu ngạo trước đây của cô đâu? Trước đây không phải cô rất ngang ngược sao? Thế nào? Muốn tôi đồng tình với cô sao? Muốn tôi buông tha cho cô sao? Tôi đây nói cho cô biết đừng mơ mộng viển vông.” Tư Đồ Thác phẫn nộ quát, anh ghét bộ dáng điềm đạm đáng yêu khiến người ta đau lòng của cô, như vậy sẽ càng làm cho chính mình tức giận thêm thôi, động thân một cái tiến vào thân thể không hề được chuẩn bị trước của cô.
Bạo vương liệt phi chap 082
Chiến trường sinh tử
Chính văn 082 – Bỏ trốn thất bại
***********
Tướng quân Long triều đã nhận được thông báo nói Vương đi cứu Nương nương, nhưng nương nương lại bị người khác cứu đi, Vương cũng đã thoát thân, hắn vẫn có chút lo lắng đi đến lều của Vương, phát hiện Vương đã trở lại.
“Có việc sao?” Long Hạo Thiên thấy hắn xông vào liền hỏi.
“Vương, thuộc hạ nhận được tin nương nương được người khác cứu đi, nên đặc biệt đến bẩm báo với Vương.” Tướng quân chắp tay nói, hắn biết Vương đã không muốn nói cho bọn họ biết hắn tự mình đi cứu.
“Bổn Vương đã biết, lui xuống đi.” Long Hạo Thiên phân phó.
“Dạ, mạt tướng cáo lui.” Tướng quân không dám lắm miệng, nhìn Vương bình tĩnh như vậy, nên tin tưởng Vương đã biết ai cứu nương nương.
Long Hạo Thiên lúc này mới nheo mắt lại, khóe môi cười lạnh, sao khéo như vậy, Hắc Ưng đã đuổi tới để cứu nàng.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Vân Yên đợi hơn nửa ngày, xác định bên ngoài không hề có động tĩnh gì mới thổi tắt đèn, rón ra rón rén lặng lẽ ra mở cửa, trộm nhìn xung quanh bên ngoài không có ai, lúc này mới tận lực nhẹ nhàng bước không ra tiếng động đi ra ngoài.
Đi xuống thang lầu liền thấy tiểu nhị ngồi dưới đó ngủ gật, nhẹ tay nhẹ chân hướng cửa đi đến mở cửa ra, may mắn không kinh động đến tiểu nhị. Nàng vỗ vỗ ngực đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa. Khóe môi khẽ cười, đại công cáo thành.
Mới vừa xoay người, nụ cười chợt cứng lại, nói lắp bắp: “Ngươi… ngươi… sao lại ở chỗ này.”
“Những lời này không phải ta nên hỏi ngươi sao?” Hắc Ưng đứng nơi đó hai tay ôm bảo kiếm trước ngực, muốn từ nơi này trốn đi sao? Tâm tư của nàng có thể lừa được ai.
“Ta…” Vân Yên chột dạ, thân đổ mồ hôi lạnh nghĩ mà không ra, liền nói dối: “Ta muốn ngắm trăng, thì ra ngươi cũng có thói quen ngắm trăng.”
“À, đẹp không?” Hắc Ưng thản nhiên đối lại một câu, nhìn nàng, còn tươi cười.
“Đẹp đẹp…” Vân Yên cuống quýt gật đầu, “Không tin ngươi xem…” vừa ngẩng đầu muốn nói, lời liền nghẹn lại trong miệng, bởi vì nàng nhìn lên trời đừng nói là ánh trăng, thậm chí ngay cả một vì sao cũng không có.
“Ta…” Ánh mắt có chút bối rối ngượng ngùng.
“Không có rồi, ngươi xem đủ rồi chứ? Thấy rồi thì mau quay vào đi, đêm đã khuya, bên ngoài lạnh lắm.” Nhìn nàng xấu hổ, Hắc Ưng nhịn cười, không muốn vạch trần nàng.
“Thấy rồi.” Vân Yên rầu rĩ quay trở vào, thật sự là mất mặt quá đi.
Tiễn nàng tới cửa, Hắc Ưng còn cố ý châm chọc: “Hôm nay ánh trăng thật sự rất đẹp.”
Vân Yên hung hăng trừng mắt liếc hắn. Rầm một tiếng đóng sập cửa lại, thì ra hắn đã sớm đề phòng nàng. Nằm sấp xuống giường, nếu đã trốn không thoát vậy đi ngủ.
Ở bên ngoài một hồi, nghe được tiếng hít thở đều đều trong phòng, Hắc Ưng mới đẩy cửa đi vào. Đi về phía nàng, ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn trong lúc mơ màng ngủ còn cực độ bất an cùng khẩn trương, thân thể gầy gò co lại làm cho người ta nảy sinh một loại thương cảm. Nhẹ thở dài, chính mình có phải đã làm sai rồi hay không?
Nhưng sai cũng đã sai rồi, không có cách nào quay lại, hắn chỉ hi vọng nàng có thể suy nghĩ giống mình, tìm cách thay đổi Long Hạo Thiên.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sáng sớm, nghe tiếng gọi của hắn, Vân Yên vẫn còn cảm thấy có chút xấu hổ.
“Ăn điểm tâm đi, ngươi không phải muốn đi dạo chơi sao?” Hắc Ưng dường như không để ý, giống như tối hôm qua chưa hề phát sinh chuyện gì.
“Được.” Thấy hắn không đề cập đến, nàng cũng không ngốc mà chủ động nhắc tới nó.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trấn nhỏ biên giới này mặc dù không phồn hoa cùng náo nhiệt như kinh thành, nhưng cũng mang một phong vị khác.
Vân Yên tựa như một tiểu hài tử chưa được gặp qua bên ngoài, nhìn mỗi đồ vật đều cảm thấy thật sự đáng yêu, cầm lấy từng thứ một để xem.
Hắc Ưng đi sau nàng, nhìn nàng hưng phấn như thế trong lòng nghi hoặc, chẳng lẽ nàng ở Vân triều còn chưa có ra khỏi cửa cung sao?
“Công tử, mua một cái cho người trong lòng đi, nàng nhất định sẽ thích.” Lão gia gia (ông già) nhìn thấy nơ đồng tâm trong tay nàng liền nói.
Gì? Công tử? Vân Yên sửng sốt một chút, nhìn lại mình một thân nam trang, lúc này mới buông tay nói: “Xin lỗi, ta chưa có người trong lòng.” Nói xong liền chạy lên phía trước.
Ngừng lại trước một quán bán đồ trang sức nữ nhân, nàng nhìn thấy một đôi khuyên tai giọt lệ xanh biếc cực kỳ xinh đẹp, quan sát đã lâu, vẫn là nhịn không được cầm lấy đặt trong tay mình.
“Tiểu thư, nếu thích thì mua đi, tiểu thư đeo nó chắc chắn rất đẹp.” Nữ tử bán hàng nói.
Vân Yên lại ngẩn người nhìn nàng. Nàng sao có thể biết mình là nữ nhi.
Nữ tử đọc được ý tứ trong mắt nàng, cười cười chỉ tay vào lỗ tai của nàng.
Vân Yên cũng cười, nguyên lại là lỗ tai bán đứng mình, xem ra vẫn là nữ nhân quan sát tốt hơn.
“Tiểu thư mua đi, ta sẽ hạ giá.” Nữ tử còn nói thêm.
“Được.” Vân Yên gật đầu sờ đai lưng, mới biết mình không mang theo tiền, vẻ mặt áy náy: “Ta không có mang theo tiền.”
Đang nói đến thì Hắc Ưng liền đưa qua mấy lượng bạc, miệng nói: “Nhớ rõ sau này trả lại ta.”
“Cám ơn, nhất định sẽ trả.” Vân Yên đem hoa tai cất vào trong người, tiếp tục đi tới.
Cước bộ của nàng đột nhiên dừng lại, bởi vì nàng nhìn thấy một nơi rất kì quái, cửa thực xa hoa nhưng thực không tôn quý, còn có mấy nữ nhân tô son điểm phấn giống tượng đứng ngoài cửa, ánh mắt khách nhân là nam tử đi qua đều đặt lên người các nàng. Rất nhanh liền có nam nhân đi đến, sau đó xuất hiện một mama một thân phú quý đi ra, không lâu sau, một đám nam nữ cùng nhau đùa giỡn đi vào.
“Đây là tửu lâu sao? Thật náo nhiệt, chúng ta cũng đi vào được không?” Nàng quay đầu lại nhìn Hắc Ưng, tò mò hỏi.
“Tửu lâu?” Giọng nói của Hắc Ưng khẽ vút lên, nhìn nàng sau đó lắc đầu: “Không phải, chúng ta không cần đi vào, ngươi sẽ không thích.”
Chính văn 082 – Bỏ trốn thất bại
***********
Tướng quân Long triều đã nhận được thông báo nói Vương đi cứu Nương nương, nhưng nương nương lại bị người khác cứu đi, Vương cũng đã thoát thân, hắn vẫn có chút lo lắng đi đến lều của Vương, phát hiện Vương đã trở lại.
“Có việc sao?” Long Hạo Thiên thấy hắn xông vào liền hỏi.
“Vương, thuộc hạ nhận được tin nương nương được người khác cứu đi, nên đặc biệt đến bẩm báo với Vương.” Tướng quân chắp tay nói, hắn biết Vương đã không muốn nói cho bọn họ biết hắn tự mình đi cứu.
“Bổn Vương đã biết, lui xuống đi.” Long Hạo Thiên phân phó.
“Dạ, mạt tướng cáo lui.” Tướng quân không dám lắm miệng, nhìn Vương bình tĩnh như vậy, nên tin tưởng Vương đã biết ai cứu nương nương.
Long Hạo Thiên lúc này mới nheo mắt lại, khóe môi cười lạnh, sao khéo như vậy, Hắc Ưng đã đuổi tới để cứu nàng.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Vân Yên đợi hơn nửa ngày, xác định bên ngoài không hề có động tĩnh gì mới thổi tắt đèn, rón ra rón rén lặng lẽ ra mở cửa, trộm nhìn xung quanh bên ngoài không có ai, lúc này mới tận lực nhẹ nhàng bước không ra tiếng động đi ra ngoài.
Đi xuống thang lầu liền thấy tiểu nhị ngồi dưới đó ngủ gật, nhẹ tay nhẹ chân hướng cửa đi đến mở cửa ra, may mắn không kinh động đến tiểu nhị. Nàng vỗ vỗ ngực đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa. Khóe môi khẽ cười, đại công cáo thành.
Mới vừa xoay người, nụ cười chợt cứng lại, nói lắp bắp: “Ngươi… ngươi… sao lại ở chỗ này.”
“Những lời này không phải ta nên hỏi ngươi sao?” Hắc Ưng đứng nơi đó hai tay ôm bảo kiếm trước ngực, muốn từ nơi này trốn đi sao? Tâm tư của nàng có thể lừa được ai.
“Ta…” Vân Yên chột dạ, thân đổ mồ hôi lạnh nghĩ mà không ra, liền nói dối: “Ta muốn ngắm trăng, thì ra ngươi cũng có thói quen ngắm trăng.”
“À, đẹp không?” Hắc Ưng thản nhiên đối lại một câu, nhìn nàng, còn tươi cười.
“Đẹp đẹp…” Vân Yên cuống quýt gật đầu, “Không tin ngươi xem…” vừa ngẩng đầu muốn nói, lời liền nghẹn lại trong miệng, bởi vì nàng nhìn lên trời đừng nói là ánh trăng, thậm chí ngay cả một vì sao cũng không có.
“Ta…” Ánh mắt có chút bối rối ngượng ngùng.
“Không có rồi, ngươi xem đủ rồi chứ? Thấy rồi thì mau quay vào đi, đêm đã khuya, bên ngoài lạnh lắm.” Nhìn nàng xấu hổ, Hắc Ưng nhịn cười, không muốn vạch trần nàng.
“Thấy rồi.” Vân Yên rầu rĩ quay trở vào, thật sự là mất mặt quá đi.
Tiễn nàng tới cửa, Hắc Ưng còn cố ý châm chọc: “Hôm nay ánh trăng thật sự rất đẹp.”
Vân Yên hung hăng trừng mắt liếc hắn. Rầm một tiếng đóng sập cửa lại, thì ra hắn đã sớm đề phòng nàng. Nằm sấp xuống giường, nếu đã trốn không thoát vậy đi ngủ.
Ở bên ngoài một hồi, nghe được tiếng hít thở đều đều trong phòng, Hắc Ưng mới đẩy cửa đi vào. Đi về phía nàng, ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn trong lúc mơ màng ngủ còn cực độ bất an cùng khẩn trương, thân thể gầy gò co lại làm cho người ta nảy sinh một loại thương cảm. Nhẹ thở dài, chính mình có phải đã làm sai rồi hay không?
Nhưng sai cũng đã sai rồi, không có cách nào quay lại, hắn chỉ hi vọng nàng có thể suy nghĩ giống mình, tìm cách thay đổi Long Hạo Thiên.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sáng sớm, nghe tiếng gọi của hắn, Vân Yên vẫn còn cảm thấy có chút xấu hổ.
“Ăn điểm tâm đi, ngươi không phải muốn đi dạo chơi sao?” Hắc Ưng dường như không để ý, giống như tối hôm qua chưa hề phát sinh chuyện gì.
“Được.” Thấy hắn không đề cập đến, nàng cũng không ngốc mà chủ động nhắc tới nó.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trấn nhỏ biên giới này mặc dù không phồn hoa cùng náo nhiệt như kinh thành, nhưng cũng mang một phong vị khác.
Vân Yên tựa như một tiểu hài tử chưa được gặp qua bên ngoài, nhìn mỗi đồ vật đều cảm thấy thật sự đáng yêu, cầm lấy từng thứ một để xem.
Hắc Ưng đi sau nàng, nhìn nàng hưng phấn như thế trong lòng nghi hoặc, chẳng lẽ nàng ở Vân triều còn chưa có ra khỏi cửa cung sao?
“Công tử, mua một cái cho người trong lòng đi, nàng nhất định sẽ thích.” Lão gia gia (ông già) nhìn thấy nơ đồng tâm trong tay nàng liền nói.
Gì? Công tử? Vân Yên sửng sốt một chút, nhìn lại mình một thân nam trang, lúc này mới buông tay nói: “Xin lỗi, ta chưa có người trong lòng.” Nói xong liền chạy lên phía trước.
Ngừng lại trước một quán bán đồ trang sức nữ nhân, nàng nhìn thấy một đôi khuyên tai giọt lệ xanh biếc cực kỳ xinh đẹp, quan sát đã lâu, vẫn là nhịn không được cầm lấy đặt trong tay mình.
“Tiểu thư, nếu thích thì mua đi, tiểu thư đeo nó chắc chắn rất đẹp.” Nữ tử bán hàng nói.
Vân Yên lại ngẩn người nhìn nàng. Nàng sao có thể biết mình là nữ nhi.
Nữ tử đọc được ý tứ trong mắt nàng, cười cười chỉ tay vào lỗ tai của nàng.
Vân Yên cũng cười, nguyên lại là lỗ tai bán đứng mình, xem ra vẫn là nữ nhân quan sát tốt hơn.
“Tiểu thư mua đi, ta sẽ hạ giá.” Nữ tử còn nói thêm.
“Được.” Vân Yên gật đầu sờ đai lưng, mới biết mình không mang theo tiền, vẻ mặt áy náy: “Ta không có mang theo tiền.”
Đang nói đến thì Hắc Ưng liền đưa qua mấy lượng bạc, miệng nói: “Nhớ rõ sau này trả lại ta.”
“Cám ơn, nhất định sẽ trả.” Vân Yên đem hoa tai cất vào trong người, tiếp tục đi tới.
Cước bộ của nàng đột nhiên dừng lại, bởi vì nàng nhìn thấy một nơi rất kì quái, cửa thực xa hoa nhưng thực không tôn quý, còn có mấy nữ nhân tô son điểm phấn giống tượng đứng ngoài cửa, ánh mắt khách nhân là nam tử đi qua đều đặt lên người các nàng. Rất nhanh liền có nam nhân đi đến, sau đó xuất hiện một mama một thân phú quý đi ra, không lâu sau, một đám nam nữ cùng nhau đùa giỡn đi vào.
“Đây là tửu lâu sao? Thật náo nhiệt, chúng ta cũng đi vào được không?” Nàng quay đầu lại nhìn Hắc Ưng, tò mò hỏi.
“Tửu lâu?” Giọng nói của Hắc Ưng khẽ vút lên, nhìn nàng sau đó lắc đầu: “Không phải, chúng ta không cần đi vào, ngươi sẽ không thích.”
Bạo vương liệt phi chap 081
Chiến trường sinh tử
Chính văn 081 – Tính toán với ngươi
********
“Đương nhiên là chủ ý đổ cho ngươi, dù sao ngươi cùng Long Hạo Thiên vốn đã có thù, thêm một chuyện cũng không cần để ý. Hôm nay cho dù ta bỏ trốn hắn cũng sẽ tưởng ngươi mang ta đi. Nếu bị hắn bắt lại, ta sẽ đem hết tội danh giao cho ngươi, đương nhiên không bắt được là tốt nhất.” Ánh mắt Vân Yên lóe sáng, nàng không phải thực sự muốn tính toán với hắn, nhưng nàng không muốn trở về, lại nói tính toán hắn thì đã sao? Dù sao hắn cũng một mực tính toán với mình.
“Ngươi thật biết tính toán, có điều ta có thể khẳng định với ngươi, ta đặc biệt lưu ý, cho nên sẽ không giúp ngươi đâu.” Câu đầu tiên, Hắc Ưng đã làm vỡ giấc mộng của nàng.
Vân Yên chằm chằm nhìn hắn, đột nhiên hỏi: “Ngươi sợ sao? Sợ lại một lần nữa cùng nữ nhân của hắn phát sinh quan hệ?”
“Ngươi nói cái gì? Ai nói cho ngươi biết điều này?” Sắc mặt Hắc Ưng lập tức biến đổi, giọng nói lạnh lùng dị thường đáng sợ.
“Ta… ta chỉ là thuận miệng nói vậy thôi.” Vân Yên bị dọa sợ hãi, nàng chỉ là vô tâm nói đến, có điều nhìn hắn tức giận như vậy, nữ nhân mà hắn cùng Long Hạo Thiên cấm kỵ nhắc đến kia là người như thế nào? Nàng càng ngày càng hiếu kỳ.
Hắc Ưng nhìn thấy nàng sợ hãi, có lẽ cũng thấy được mình phản ứng thái quá, sắc mặt dịu lại một chút nhắc nhở: “Nhớ kỹ, nếu còn muốn sống tốt thì đừng ở trước mặt chúng ta đề cập đến nữ nhân kia.”
“Ta không nghĩ đến, nhưng mà ta sở dĩ bị hắn đối xử không công bình như vậy còn không phải là do nữ nhân kia sao?” Vân Yên có chút tức giận bất bình lẩm bẩm, nàng thật oan uổng.
“Ta đã nói rồi, nếu ngươi muốn biết, chỉ cần ngươi khiến cho hắn yêu ngươi, hắn tất sẽ nói cho ngươi hết thảy.” Hắc Ưng một lần nữa nhắc lại đề nghị cũ.
Vân Yên nhìn thẳng vào hắn, muốn tìm hiểu vì sao hắn lại một lần nữa nói muốn chính mình làm cho Long Hạo Thiên yêu.
“Ngươi nhìn chằm chằm ta làm gì?” Hắc Ưng bị nàng nhìn có chút không được tự nhiên.
“Vì sao ta lại cảm giác Long Hạo Thiên đối với ngươi là hận không thể chém ngươi thành từng mảnh nhỏ, mà ngươi lại không hận hắn như vậy, ngược lại còn vì hắn suy nghĩ.” Vân Yên đem cảm giác của mình nói ra chi tiết, chẳng lẽ hắn thiếu tiền Long Hạo Thiên sao?
“Nữ nhân này, ngươi dường như không nghe rõ lời ta vừa mới nói thì phải, nếu muốn biết tất cả, làm cho hắn yêu ngươi là tốt nhất, những lời này sau này hãy nói, hiện tại để ta đưa ngươi trở về trước.” Hắc Ưng không muốn cùng nàng tiếp tục dây dưa đề tài này.
“Ta cũng đã nói, ta không trở về.” Vân Yên lần đầu tiên cố chấp với hắn.
“Đây không phải do ngươi quyết định.” Hắc Ưng nói xong, thân thủ liền ôm lấy nàng.
“Hắc Ưng, ngươi mau thả ta xuống, ta kêu lên bây giờ, thật khiếm nhã.” Vân Yên giãy dụa thét lớn.
“Ha ha… nữ nhân này, đây là rừng núi hoang vắng, ngươi có hét lạc giọng cũng không ai nghe được, có chăng cũng chỉ là cô hồn dã quỷ.” Hắc Ưng cười, không bận tâm nàng đang giãy dụa.
Vân Yên uy hiếp không được đành phải thỏa hiệp: “Trở về, trở về cũng được… có điều ta có thể yêu cầu một việc không?”
“Nói.” Hắc Ưng vẫn không dừng lại cước bộ.
“Buổi tối ngày mai hãy đưa ta trở về được không? Ta muốn đi xem trấn nhỏ trong thành.” Vân Yên yêu cầu.
Hắc Ưng lúc này mới dừng lại, nhìn nàng nói: “Ngươi hẳn là biết đang có mối quan hệ gay gắt với hắn, nếu ngươi về muộn một ngày không sợ hắn sẽ lại tìm lý do tra tấn ngươi sao?”
“Không sợ, ta đem tội danh đổ cho ngươi, hắn vốn không ngừng tìm ta gây phiền toái, thêm một lần này nữa cũng không cần bận tâm.” Vân Yên nói, nàng biết sinh mệnh của mình tùy thời có thể mất đi, nàng còn chưa được nhìn xem thế giới này thật sự như thế nào, nếu chết rồi nàng thật tiếc nuối. Nàng nào có tính toán gì khác đâu.
“Được.” Hắc Ưng nhìn vẻ mặt chờ đợi của nàng, đột nhiên không đành lòng cự tuyệt nàng.
“Cám ơn.” Vân Yên cười, chợt nhớ tới hỏi: “Đúng rồi, ngươi tại sao lại ở đây? Đừng nói với ta là ngươi đến biên giới để cướp bóc nha.”
“Tại sao ngươi lại nói nhiều lời vô nghĩa như vậy? Ta đến biên giới làm gì không liên quan đến ngươi.” Hắc Ưng nói có chút không kiên nhẫn, nàng thực là dông dài.
“Ta chẳng qua chỉ là thuận miệng hỏi một chút, không nói thì thôi.” Hắn tới làm gì nàng mới không thèm quan tâm.
“Vậy còn không ngậm miệng lại, còn nói nữa ta đuổi ngươi về quân doanh luôn.” Hắc Ưng cảnh cáo.
Vân Yên có chút tức giận, “Có điều ngươi có biết không, kỳ thật ngươi cùng Long Hạo Thiên đều đáng giận giống nhau, động một tý là uy hiếp người khác”, chỉ duy nhất không giống nhau chính là hắn không có giống Long Hạo Thiên, biến thái lãnh huyết, tàn nhẫn như vậy.
“Đã biết vậy nên ngoan ngoãn chút đi.” Hắc Ưng nói xong ôm nàng bay đến trấn nhỏ biên giới, đi đến một lữ điếm nhỏ.
“Khách quan, người đã trở lại, có muốn ăn khuya hay không?” Nhìn thấy hắn vào cửa, tiểu nhị lập tức nhiệt tình tiếp đón.
“Không cần, mau cho ta thêm một gian phòng.” Hắc Ưng nói xong đặt vào tay hắn một đỉnh bạc.
Tiểu nhị cầm được bạc, miệng cười tươi đến không ngậm lại được, vội vàng hô: “Mời khách quan đi theo tiểu nhân.”
“Đi lên.” Hắc Ưng nói với nàng.
“Ừ.” Vân Yên gật đầu đi theo tiểu nhị vào phòng, mới phát hiện nơi này tuy nhỏ nhưng cũng rất sạch sẽ.
“Khách quan còn yêu cầu gì nữa không?” Tiểu nhị hỏi.
“Không có, ngươi đi xuống trước đi, có việc sẽ gọi ngươi.” Hắc Ưng phân phó.
“Được, vậy khách quan nghỉ ngơi sớm.” Tiểu nhị nói xong liền đi ra ngoài.
Vân Yên nhìn chung quanh đánh giá một hồi, ngồi lên giường, “Cũng không tệ lắm.”
“Muốn ta đi tìm cho ngươi một bộ đồ hay không? Trên người một thân nam trang, cùng đầu tóc của ngươi thật không cân xứng, bán nam bán nữ chẳng ra sao cả.” Hắc Ưng hỏi nàng.
“Không cần, ta buộc tóc lại là được, còn nữa, đêm hôm khuya khoắt ngươi đi đâu tìm quần áo, đừng nói là sẽ vào nhà người ta ăn trộm nha.” Vân Yên trêu hắn.
“Ta anh tuấn tiêu sái như vậy còn cần phải đi trộm đồ sao, nữ nhân tự nhiên sẽ chủ động dâng lên.” Hắc Ưng cũng hài hước đùa lại.
“Da mặt dày, được rồi, ta muốn ngủ, nhớ ngày mai gọi ta sớm chút, ta còn muốn ra ngoài xem.” Vân Yên cố ý nói.
“Được.” Hắc Ưng nhẹ nhàng giúp nàng đóng cửa lại.
Chính văn 081 – Tính toán với ngươi
********
“Đương nhiên là chủ ý đổ cho ngươi, dù sao ngươi cùng Long Hạo Thiên vốn đã có thù, thêm một chuyện cũng không cần để ý. Hôm nay cho dù ta bỏ trốn hắn cũng sẽ tưởng ngươi mang ta đi. Nếu bị hắn bắt lại, ta sẽ đem hết tội danh giao cho ngươi, đương nhiên không bắt được là tốt nhất.” Ánh mắt Vân Yên lóe sáng, nàng không phải thực sự muốn tính toán với hắn, nhưng nàng không muốn trở về, lại nói tính toán hắn thì đã sao? Dù sao hắn cũng một mực tính toán với mình.
“Ngươi thật biết tính toán, có điều ta có thể khẳng định với ngươi, ta đặc biệt lưu ý, cho nên sẽ không giúp ngươi đâu.” Câu đầu tiên, Hắc Ưng đã làm vỡ giấc mộng của nàng.
Vân Yên chằm chằm nhìn hắn, đột nhiên hỏi: “Ngươi sợ sao? Sợ lại một lần nữa cùng nữ nhân của hắn phát sinh quan hệ?”
“Ngươi nói cái gì? Ai nói cho ngươi biết điều này?” Sắc mặt Hắc Ưng lập tức biến đổi, giọng nói lạnh lùng dị thường đáng sợ.
“Ta… ta chỉ là thuận miệng nói vậy thôi.” Vân Yên bị dọa sợ hãi, nàng chỉ là vô tâm nói đến, có điều nhìn hắn tức giận như vậy, nữ nhân mà hắn cùng Long Hạo Thiên cấm kỵ nhắc đến kia là người như thế nào? Nàng càng ngày càng hiếu kỳ.
Hắc Ưng nhìn thấy nàng sợ hãi, có lẽ cũng thấy được mình phản ứng thái quá, sắc mặt dịu lại một chút nhắc nhở: “Nhớ kỹ, nếu còn muốn sống tốt thì đừng ở trước mặt chúng ta đề cập đến nữ nhân kia.”
“Ta không nghĩ đến, nhưng mà ta sở dĩ bị hắn đối xử không công bình như vậy còn không phải là do nữ nhân kia sao?” Vân Yên có chút tức giận bất bình lẩm bẩm, nàng thật oan uổng.
“Ta đã nói rồi, nếu ngươi muốn biết, chỉ cần ngươi khiến cho hắn yêu ngươi, hắn tất sẽ nói cho ngươi hết thảy.” Hắc Ưng một lần nữa nhắc lại đề nghị cũ.
Vân Yên nhìn thẳng vào hắn, muốn tìm hiểu vì sao hắn lại một lần nữa nói muốn chính mình làm cho Long Hạo Thiên yêu.
“Ngươi nhìn chằm chằm ta làm gì?” Hắc Ưng bị nàng nhìn có chút không được tự nhiên.
“Vì sao ta lại cảm giác Long Hạo Thiên đối với ngươi là hận không thể chém ngươi thành từng mảnh nhỏ, mà ngươi lại không hận hắn như vậy, ngược lại còn vì hắn suy nghĩ.” Vân Yên đem cảm giác của mình nói ra chi tiết, chẳng lẽ hắn thiếu tiền Long Hạo Thiên sao?
“Nữ nhân này, ngươi dường như không nghe rõ lời ta vừa mới nói thì phải, nếu muốn biết tất cả, làm cho hắn yêu ngươi là tốt nhất, những lời này sau này hãy nói, hiện tại để ta đưa ngươi trở về trước.” Hắc Ưng không muốn cùng nàng tiếp tục dây dưa đề tài này.
“Ta cũng đã nói, ta không trở về.” Vân Yên lần đầu tiên cố chấp với hắn.
“Đây không phải do ngươi quyết định.” Hắc Ưng nói xong, thân thủ liền ôm lấy nàng.
“Hắc Ưng, ngươi mau thả ta xuống, ta kêu lên bây giờ, thật khiếm nhã.” Vân Yên giãy dụa thét lớn.
“Ha ha… nữ nhân này, đây là rừng núi hoang vắng, ngươi có hét lạc giọng cũng không ai nghe được, có chăng cũng chỉ là cô hồn dã quỷ.” Hắc Ưng cười, không bận tâm nàng đang giãy dụa.
Vân Yên uy hiếp không được đành phải thỏa hiệp: “Trở về, trở về cũng được… có điều ta có thể yêu cầu một việc không?”
“Nói.” Hắc Ưng vẫn không dừng lại cước bộ.
“Buổi tối ngày mai hãy đưa ta trở về được không? Ta muốn đi xem trấn nhỏ trong thành.” Vân Yên yêu cầu.
Hắc Ưng lúc này mới dừng lại, nhìn nàng nói: “Ngươi hẳn là biết đang có mối quan hệ gay gắt với hắn, nếu ngươi về muộn một ngày không sợ hắn sẽ lại tìm lý do tra tấn ngươi sao?”
“Không sợ, ta đem tội danh đổ cho ngươi, hắn vốn không ngừng tìm ta gây phiền toái, thêm một lần này nữa cũng không cần bận tâm.” Vân Yên nói, nàng biết sinh mệnh của mình tùy thời có thể mất đi, nàng còn chưa được nhìn xem thế giới này thật sự như thế nào, nếu chết rồi nàng thật tiếc nuối. Nàng nào có tính toán gì khác đâu.
“Được.” Hắc Ưng nhìn vẻ mặt chờ đợi của nàng, đột nhiên không đành lòng cự tuyệt nàng.
“Cám ơn.” Vân Yên cười, chợt nhớ tới hỏi: “Đúng rồi, ngươi tại sao lại ở đây? Đừng nói với ta là ngươi đến biên giới để cướp bóc nha.”
“Tại sao ngươi lại nói nhiều lời vô nghĩa như vậy? Ta đến biên giới làm gì không liên quan đến ngươi.” Hắc Ưng nói có chút không kiên nhẫn, nàng thực là dông dài.
“Ta chẳng qua chỉ là thuận miệng hỏi một chút, không nói thì thôi.” Hắn tới làm gì nàng mới không thèm quan tâm.
“Vậy còn không ngậm miệng lại, còn nói nữa ta đuổi ngươi về quân doanh luôn.” Hắc Ưng cảnh cáo.
Vân Yên có chút tức giận, “Có điều ngươi có biết không, kỳ thật ngươi cùng Long Hạo Thiên đều đáng giận giống nhau, động một tý là uy hiếp người khác”, chỉ duy nhất không giống nhau chính là hắn không có giống Long Hạo Thiên, biến thái lãnh huyết, tàn nhẫn như vậy.
“Đã biết vậy nên ngoan ngoãn chút đi.” Hắc Ưng nói xong ôm nàng bay đến trấn nhỏ biên giới, đi đến một lữ điếm nhỏ.
“Khách quan, người đã trở lại, có muốn ăn khuya hay không?” Nhìn thấy hắn vào cửa, tiểu nhị lập tức nhiệt tình tiếp đón.
“Không cần, mau cho ta thêm một gian phòng.” Hắc Ưng nói xong đặt vào tay hắn một đỉnh bạc.
Tiểu nhị cầm được bạc, miệng cười tươi đến không ngậm lại được, vội vàng hô: “Mời khách quan đi theo tiểu nhân.”
“Đi lên.” Hắc Ưng nói với nàng.
“Ừ.” Vân Yên gật đầu đi theo tiểu nhị vào phòng, mới phát hiện nơi này tuy nhỏ nhưng cũng rất sạch sẽ.
“Khách quan còn yêu cầu gì nữa không?” Tiểu nhị hỏi.
“Không có, ngươi đi xuống trước đi, có việc sẽ gọi ngươi.” Hắc Ưng phân phó.
“Được, vậy khách quan nghỉ ngơi sớm.” Tiểu nhị nói xong liền đi ra ngoài.
Vân Yên nhìn chung quanh đánh giá một hồi, ngồi lên giường, “Cũng không tệ lắm.”
“Muốn ta đi tìm cho ngươi một bộ đồ hay không? Trên người một thân nam trang, cùng đầu tóc của ngươi thật không cân xứng, bán nam bán nữ chẳng ra sao cả.” Hắc Ưng hỏi nàng.
“Không cần, ta buộc tóc lại là được, còn nữa, đêm hôm khuya khoắt ngươi đi đâu tìm quần áo, đừng nói là sẽ vào nhà người ta ăn trộm nha.” Vân Yên trêu hắn.
“Ta anh tuấn tiêu sái như vậy còn cần phải đi trộm đồ sao, nữ nhân tự nhiên sẽ chủ động dâng lên.” Hắc Ưng cũng hài hước đùa lại.
“Da mặt dày, được rồi, ta muốn ngủ, nhớ ngày mai gọi ta sớm chút, ta còn muốn ra ngoài xem.” Vân Yên cố ý nói.
“Được.” Hắc Ưng nhẹ nhàng giúp nàng đóng cửa lại.
Subscribe to:
Posts (Atom)