Frappe

Frappe

Friday, March 11, 2011

Người vợ thay thế - chap 3

Chương 003: Hôn lễ



Mặc vào chiếc áo cưới mà Long Ngạo Phỉ đã đặt may từ Pháp cho chị hai, Đới Tư Dĩnh nhìn thấy chính mình ở trong gương, hoàn mỹ không tỳ vết, khuôn mặt trái xoan, mắt hai mí, hai hàng mi đen cong vút, mũi cao và một đôi môi mọng đỏ, mỗi một đường nét như được điêu khắc vô cùng tinh xảo, bây giờ lại được trang điểm bởi những gia hàng đầu làm cho cô trông giống như búp bê Barbie xinh đẹp mê người.

“Woa! Đẹp quá! Đây là cô dâu xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp.” Một cô gái trong nhóm trang điểm thốt lời ca ngợi.

Đới Tư Dĩnh chỉ thản nhiên cười, không ai biết được từ sâu thẳm trong đáy lòng cô đang đau đớn, đang bi ai. Cô hi vọng đây là hôn lễ của chính mình, hi vọng chiếc áo cưới này là vì chính mình mà thiết kế ra, nhưng sự thật vẫn là sự thật, từ đầu đến cuối cô cũng chỉ là thay chị hai gả cho người mà chính cô yêu thương nhất, đây là chuyện bi ai biết bao nhiêu.

Long Ngạo Phỉ đi đến cửa phòng trang điểm, nhìn Đới Tư Dĩnh với ánh mắt không có một tia ấm áp hay kinh ngạc, chỉ thấy trong đôi mắt đen sâu thẳm kia là lãnh khốc cùng vô tình. Đới Tư Dĩnh lấy tay khoác vào cánh tay anh, cố gắng thể hiện ra vẻ mình đang vô cùng hạnh phúc cùng Long Ngạo Phỉ bước ra ngoài.

Ra đến hội trường của hôn lễ nhìn thấy mọi người vẫn vui vẻ chuyện trò như trước, nhưng không một ai biết cô dâu đã bị thay thế bằng người khác, đột nhiên bản nhạc kinh điển dành cho hôn lễ vang lên làm cho tất cả mọi người đều im lặng, khi nhìn thấy cô dâu chú rễ khoác tay nhau đi tới trong mắt mọi người đều lộ ra tia kinh ngạc cùng hâm mộ, Đới Tư Dĩnh lúc này vô cùng xinh đẹp khi sánh vai bên Long Ngạo Phỉ anh tuấn, ai cũng thấy trong mắt của nam nữ ở đây có xen lẫn tia hâm mộ cùng ghen tỵ, nhưng lại không ai biết giờ phút này trong lòng cô tràn ngập thống khổ và bất đắc dĩ, trộm nhìn qua vẻ mặt của Long Ngạo Phỉ, anh đúng là đang cười nhưng nụ cười này không phải là niềm vui thật sự, đáy mắt anh vẫn cứ lạnh như băng.

Hôn lễ bắt đầu, mục sư ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó nói: “Đới Tư Giai, con có đồng ý làm vợ của anh Long Ngạo Phỉ hay không? Dựa theo giáo huấn của Thánh kinh, ở trước mặt của mọi người muốn cùng anh kết thành một thể, yêu thương anh, an ủi anh, tôn trọng anh, yêu thương anh như chính bản thân mình. Bất kể khi anh bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng con đều chung thủy ở bên anh cho đến khi rời khỏi thế giới này?”

Tất cả mọi người đều đang nhìn bọn họ, Long Ngạo Phỉ cũng gắt gao nhìn chằm chằm Đới Tư Dĩnh, cô có chút khó khăn khi mở miệng, cô muốn nói con đồng ý nhưng người mà mục sư hỏi chính là Đới Tư Giai, cô phải trả lời sao đây? Đột nhiên cảm thấy bàn tay bị Long Ngạo Phỉ nắm có chút đau, anh là đang nhắc nhở cô. Đới Tư Dĩnh cắn cắn môi, nhẹ giọng nói:
“Con đồng ý.”





“Long Ngạo Phỉ, con có đồng ý cưới cô Đới Tư Giai làm vợ, Dựa theo giáo huấn của Thánh kinh, ở trước mặt của mọi người muốn cùng cô kết thành một thể, yêu thương cô, an ủi cô, tôn trọng cô, yêu thương cô như chính bản thân mình. Bất kể khi cô bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng con đều chung thủy ở bên cô cho đến khi rời khỏi thế giới này?” Mục sư nhìn Long Ngạo Phỉ, lặp lại câu hỏi.

“Con đồng ý.” Long Ngạo Phỉ trả lời thật rõ ràng. Đới Tư Dĩnh tận sâu đáy lòng cười khổ.

“Bây giờ hai con hãy trao đổi nhẫn làm tín vật kết hôn.” Lời nói của mục sư lại vang lên lần nữa.

MC chủ trì buổi lễ đem nhẫn đặt trên một cái khay có phủ chiếc khăn tay màu trắng, khi khay được đưa đến Long Ngạo Phỉ lấy chiếc nhẫn kim cương quý giá kéo tay Đới Tư Dĩnh ra, muốn đeo vào cho cô, Tư Dĩnh muốn rút tay trở về, đột nhiên cô gập ngón tay lại, cô không biết mình có nên đeo chiếc nhẫn vốn thuộc về chị hai hay không?

Long Ngạo Phỉ nhìn cô một cái, thế nào? Thấy hối hận rồi sao? Nhưng mà hiện tại cô không còn sự lựa chọn nào khác, kéo tay phải của cô qua, lập tức đem nhẫn lồng vào ngón áp út. Đới Tư Dĩnh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà tay có chút run rẩy, trong mắt người khác dường như cô quả thật quá mức vui mừng. Không còn biện pháp nào khác, Long Ngạo Phỉ đành phải nắm lấy tay cô để giúp cô lồng nhẫn cưới vào tay mình, sau đó nói: “Cô dâu của tôi đang rất hồi hộp.”

Cả hội trường vang lên một tràng cười vui vẻ.

“Bây giờ mời chú rể hôn môi cô dâu.” Mục sư lại tiếp tục nói.

Hôn môi? Đới Tư Dĩnh cúi đầu, nụ hôn của anh, cô không biết mình đã chờ đợi bao lâu rồi.

“Cô dâu mắc cỡ kìa, chú rễ mau hôn môi cô dâu đi, nếu không tôi thay cậu hôn à.” Ở phía dưới, có một giọng nói của đàn ông trêu chọc, sau đó là một loạt tiếng kêu: “Hôn đi, hôn đi, hôn đi.”

Long Ngạo Phỉ cười quyến rũ, lấy tay nâng mặt của Đới Tư Dĩnh lên, cúi đầu hôn lên môi cô. Đới Tư Dĩnh cứ như thế bị anh hôn, nhưng cô vẫn còn chưa kịp cảm nhận được độ ấm của môi anh thì đã thấy môi mình rất lạnh, cái cảm giác lạnh lẽo này làm cô không khỏi rùng mình.

Sau khi hôn cô cho có lệ, Long Ngạo Phỉ nhìn vào gương mặt phía trước mà trong lòng cười lạnh, ánh mắt tràn đầy hận ý.

No comments:

Post a Comment