Frappe

Frappe

Thursday, March 17, 2011

Phiên ngoại Ngược ái

“Các ngươi đang nói chuyện gì vậy?” Tư Mã Tuấn Lỗi đi tới vô cùng thân thiết ôm lấy thắt lưng Hàn Ngữ Phong, làm cho Hỏa Vân Kiều có chút ghe tị.

“Không có gì.” Hàn Ngữ Phong lắc đầu cười.

“Chúng ta cần phải trở về rồi.” Tư Mã Tuấn Lỗi kéo tay nàng.

“Hỏa cô nương, ta chờ tin tức tốt của ngươi.” Hàn Ngữ Phong hướng về phía nàng nháy nháy mắt.

“Hẹn gặp lại. Ta nhất định sẽ thành công” Hỏa Vân Kiều nhanh chóng mất đi vẻ âm u trước đó

Cưỡi ở trên lưng ngựa Tư Mã Tuấn Lỗi một bên ôm nàng một bên hỏi: “Nàng cùng với nàng ta vừa nói gì vậy?”

“Không có gì.” Hàn Ngữ Phong khẽ cười, lúc nào mình đã trở thành người mưu mô như vậy chứ, dám đưa ra một chủ ý không chính đáng, bất mãn quay đầu trừng mắt liếc hắn một cái, đều do ở bên cạnh hắn trong một khoảng thời gian quá dài nên nàng đã bị hắn lây bệnh.

“Không có gì, nàng cho là nàng lừa được ta sao? Nói thật bằng không ta liền…” Tư Mã Tuấn Lỗi nói xong, tay liền sờ trước ngực của nàng.

“Chàng đứng đắn lại một chút, không thấy đây là trên lưng ngựa, chàng không sợ ngã xuống sao?” Hàn Ngữ Phong nũng nịu gỡ tay hắn ra, hắn cũng không biết khi nào thì thích hợp, khi nào thì không, luôn không đứng đắn như vậy.

“Nàng là phu nhân của ta, nhiệm vụ của nương tử không phải là phục tùng sao? Cam đoan sẽ không ngã xuống đâu, nếu không tin chúng ta thử xem?” Tư Mã Tuấn Lỗi vẻ mặt cười xấu xa.

“Đứng đắn đi.” Sắc mặt Hàn Ngữ Phong đỏ lên.

“Được, vậy nàng nói cho ta biết các nàng vừa nói cái gì?” Tư Mã Tuấn Lỗi giờ phút này trở nên đứng đắn.

“Ha hả.” Hàn Ngữ Phong cười khẽ một chút sau đó quay đầu lại ghé vào tai hắn nói: “Ta bảo Hỏa Vân Kiều hạ dược cho Phong Hồn, lúc gạo đã nấu thành cơm thì Phong Hồn không thể không lấy nàng.”

Tư Mã Tuấn Lỗi Nghe xong con ngươi đen thẳng tắp nhìn nàng chằm chằm.

“Sao lại nhìn ta như vậy?” Hàn Ngữ Phong bị hắn nhìn chằm chằm có chút hốt hoảng, hay là nàng làm sai.

“Ha ha.” Hắn đột nhiên tuôn một tràng cười to, sau đó hôn lên môi nàng một cái nói: “Nàng khi nào trở nên hư như vậy, nhưng mà ta thích.”

Hàn Ngữ Phong thở ra, trừng mắt liếc hắn một cái nói: “Còn không phải bị chàng làm hư, nhanh về đi ta nhớ Kì nhi, Lân nhi.”

“Nàng khi nào thì nhớ ta?” Tư Mã Tuấn Lỗi cúi đầu thổi khí bên tai nàng.

“Phu quân, ta chính là mỗi ngày đều để ngươi ở trong này.” Hàn Ngữ Phong lấy ta chỉ vào tim của chính mình.

“Ngữ Phong, nàng rất thông minh.” Tư Mã Tuấn Lỗi vừa lòng ôm chặt nàng.

Ánh mắt nàng lóe lên đảo nhanh qua hắn, nàng có thể không thông minh sao? Nếu không mỗi lần bị hắn uy hiếp cuối cùng vẫn là nàng thỏa hiệp, cho nên nàng vẫn là sớm nói lời dễ nghe làm cho hắn vui vẻ.

No comments:

Post a Comment